avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

Lead

Aug 9 10 4:24 PM

Tags : :

Hồi đổi tiền năm 1985 tớ vẫn còn nhớ rõ, hôm đổi tiền buổi sáng đài tiếng nói Việt Nam thông báo có tin đặc biệt thế là mọi người đều bu lại nghe thì ra đó là tin đổi tiền. Nghe xong mình phải đến trường để học nhưng hôm đó được nghỉ học vì giáo viên bận đi đổi tiền
Cơ quan ba mẹ mình cũng vậy mọi sản xuất đều ngừng lại để lo kiểm kê đổi tiền
Buổi sáng buồn quá vì phải nghỉ học nên chạy ra chợ chơi thì chợ vắng tanh
Khi đổi tiền thì mỗi gia đình chỉ đổi được một lượng nhất định nên có nhiều chuyện "vui" lắm, nhất là những gia đình có nhiều tiền vượt quota cho phép.
Nói chung là hôm đổi tiền mình thấy mọi sinh hoạt, học tập, sản xuất thường ngày đều dừng lại hết. Mọi người đều tập trung vào một việc duy nhất là đổi tiền .
Sau đổi tiền là nạn khan hiếm tiền lẻ, rồi giá cả tăng chóng mặt ....
Kể cho bạn bao nhiêu đó thôi để bạn hình dung được sự "ngu dốt" của mấy tay lãnh đạo lúc đó. Chắc hẳn họ nghĩ đổi tiền chẳng qua là việc bỏ bớt một số 0 trên tờ giấy bạc
Mình nghĩ nếu mở "1 trang sử" xét xử công tội của mấy tay lãnh đạo nghĩ ra việc đổi tiền năm 1985 thì bọn nó xứng đáng được nhận danh hiệu kẻ phá hại đất nước, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng mấy năm sau đó.
Điểm tích cực duy nhất của việc đổi tiền là giúp cho các bác lãnh đạo nhà mình nhìn thấy sai lầm ( tất nhiên không phải tất cả) và bắt đầu công cuộc đổi mới vào cuối năm 1986.

Năm 78 đổi tiền 1 lần Lý do:đổi tiền từ chế độ củ ra chế độ mới lần đổi tiền này có một sự kiện là khi người giàu mà thời đó gọi là tư sản khi đem tiền ra đổi nhiều quá thì mấy chú Việt Cộng tịch thu vì vậy những người có tiền nhiều quá phải lấy tiền nhờ những người nghèo đi đổi giùm .Giờ ngẫm nghị lại thời đó mình cũng chỉ 7-8 tuổi thôi nhưng cũng cảm nhận được sự loạn lạc .Việt Công đi tìm những người giàu để đánh tư sản tức là tịch thu toàn bộ nhà cửa tài sản của người ta và đẩy họ đi về vùng kinh tế mới mà sống (tức là vùng sâu vùng xa như bây giờ mình hay gọi)chỉ vì lý do nghe mà nực cười họ là tư sản điền chủ gì đó bóc lột sức lao động của người nghèo nên đánh tư sản ,mình nhớ lúc ấy cả khu phố mình đang ở(cholon) toàn là tư sản người Việt và người Hoa họ đem vàng hột xoàn nhiều lắm bỏ xuống cống,đem đi gửi ,bỏ vào những lan can của tầng lầu có khi đục tường mà cho vàng kim cương vào đó rồi dùng ximăng trám lại họ chạy như là chạy giặc nếu không nhưb thế thì họ sẻ bị mấy chú Vc tịch thu hết.Chính vì lý do chèn ép này mà người ta phải từ rời bỏ đất nước mà vượt biên và phơi xac giửa đại dương rất nhiều có khi gặp cướp biển rồi bị hãm hiếp đó là một nổi đau mà cho đến bây giờ nhiều người trong số họ còn chưa nguôi dc vì vậy có nhiều người hô hào chửi bới cộng sản là vậy.Mãi đến mười mấy năm sau khi Nguyễn Văn Linh lên làm TBT thì cộng sản mới nghĩ lại rằng họ đã sai khi làm như vậy cho nên họ mới cho những người tư sản ngày xưa mà họ đã tịch thu nhà cửa lấy lại nhà của mình .Mo'' nghĩ lại ngày ấy khổ thật gạo không có mà ăn ,gạo phải nấu chung với bobo ,khoai lang khoai mì mà ăn chứ làm gì có đủ gạo nấu nguyên một nồi.Giờ tự nhiên thấy thèm BoBo của liên Xô mà kg biết chổ nào bán pác nào biết đâu bán chỉ em ,em xin hậu tạ 5* ạ!.Năm 85 đổi tiền vì tiền VN mất giá 10đồng đổi thành 1 đồng .Trước khi đổi vài ngày 1 tô hủ tíu ngày thường bán 1đ bổng nhiên tăng lên 3 đ sau khi đổi xong giá trở lại binh thường chuyện chỉ có thế thôi.Nhưng từ bây giờ khó có đổi tiền lắm đã qua rồi thời đau khổ ấy ,nhà nước ta hiện nay đang còn tính đến phương án thả nổi đồng tiền nhầm kích hoạt thị trường xuất khẩu nửa kìa ,nhưng vì ta xuất bao nhiêu thì nhập lại bấy nhiêu có khi còn hơn nửa nên bọn nó mới lưỡng lự đến bây giờ
--------------------
Click here to view the attachment
Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#1 [url]

Aug 9 10 4:26 PM

Kể từ sau 1975 đã có 3 lần đổi tiền:

- Lần thứ nhất vào ngày 2/9/1975 : Ở Miền Nam, đổi tiền của chính quyền Sài gòn cũ bằng tiền Giải phóng theo tỷ giá 500 đồng tiền cũ = 1 đồng tiền mới giải phóng. Có phát hành thêm các loại tiền: 10 xu, 20 xu, 50 xu và 1 đồng, 2 đồng, 5 đồng, 10 đồng, 50 đồng.

- Lần thứ hai ngày 3/5/1978: Thống nhất tiền tệ trong cả nước. Ở miền Bắc đổi từ tiền cũ sang tiền thống nhất theo tỷ giá 1 đồng cũ = 1 đồng tiền mới thống nhất. Ở miền Nam đổi tiền giải phóng sang tiền thống nhất theo tỷ giá 1 đồng giải phóng = 8 hào tiền thống nhất. Có phát hành thêm các loại tiền 5 hào, 1 đồng, 5 đồng, 10 đồng, 20 đồng, 30 đồng, 50 đồng, 100 đồng.

- Lần thứ ba ngày 4/9/1985: Đổi tiền cũ sang tiền mới (tiền hiện đang dùng) theo tỷ giá 10 đồng tiền cũ = 1 đồng tiền mới. Có phát hành theo tiền loại 10 đồng, 20 đồng, 50 đồng
Đổi tiền chỉ xảy ra ở nền kinh tế tập chung bao cấp ngày xưa , khi đó thành phần kinh tế tư nhân bị coi là bất hợp pháp , vì vậy các hình thức tích trữ nhiều tiền , vàng , đô đều không được khuyến khích , do hàng hoá làm ra ít , nền kinh tế không có tăng trưởng về hàng hoá hàng năm nên nếu in thêm tiền sẽ là lạm phát , vì vậy nếu người dân tích trữ quá nhiều tiền ( chủ yếu là nhờ buôn bán chứ không phải do sản xuất hàng hoá ) thì nhà nước lại " móm" , do ngân sách nhà nước thất thu nên buộc phải in thêm tiền để chi dùng và việc này lại gây ra lạm phát , cứ cái vòng luẩn quẩn như vậy , vì vậy đổi tiền là cách để phân chia lại túi tiền của mọi người trong xã hội , vì sau đổi tiền túi tiền của mọi người đều như nhau hết , làm cân bằng lại ngân sách nhà nước và lượng tiền trong dân .
Tuy nhiên việc này lại gây ra một số hậu quả mà người dân phải gánh chịu , do biết là phải đổi tiền nên mọi người đều đổ xô đi mua hàng để tích trữ nên giá cả tăng vọt , nhiều người làm ăn chính đáng ( nghĩa là không buôn bán , đầu cơ ,tích trữ theo quan điểm thời ấy ) mới dành được khoản tiền lớn thì sau đổi tiền lại trở về mốc ban đầu , VD bán 3 con bò thì sau đổi tiền chỉ mua được một con bê .
Trong nền kinh tế thị trường , nếu có đổi tiền thì chắc xã hội sẽ khủng hoảng luôn .

Đổi tiền kiểu 1985 là một cách cào bằng: vì mỗi người chỉ được đổi một lượng tiền nhất định, nên sau đổi tiền hầu như ai cũng như ai. Lý do đằng sau là chính phủ lo có một bộ phận xã hội trở nên giầu có hơn họ nên có, nên bằng cách đổi tiền, quy định là mỗi người bất kể ai, chỉ được phép có từng này tiền, từng này tài sản thôi.

Trước kia thì lấy của người giầu chia cho người nghèo, còn đổi tiền là lấy của người giầu để đổ đi.


--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#2 [url]

Aug 9 10 4:30 PM

Nhân tiện hỏi chuyện cá nhân, dạo đó bác đã ra Hải ngoại chưa á!

Công nhận vụ đổi tiền này gây xôn xao, nhốn nháo xóm phố của mình hồi xưa. Khi đó mình còn bé nhưng cũng thấy ông bà già hoang mang thế nào, mình lúc đó còn bé nên không có cảm giác gì nhưng biết rõ người lớn âu lo nhiều.

Trong Nam nhất là các gia đình thuộc thành phần chế độ cũ chắc còn lao đao hơn.

Tự nhiên nhớ lại câu "Nhà thơ làm kinh thế, thống chế giữ chun"

Chú thích: "chun" ở đây là cái chun quần của...
Bạn nào mê truyện tranh giống như ĐHLV hồi bé sẽ thấy các câu chuyện cảnh giác đều nói về cảnh CA khám nhà để tìm tiền, vàng...Mình nhớ có một chuyện CA vào khám nhà không tìm thấy gì. Bên nhà hàng xóm xì đểu "tìm trong cạp lồng đựng mỡ của nhà đó" sau đó được tuyên dương. Thế mời đau sờ cau!

Ngoài ra là các truyện tranh cảnh giác chống Tàu, chống bành trước Bắc Kinh. Chỉ duy loại truyện này vẫn còn đúng và mang tính thời sự.

Mà thật kì lạ ! Bẵng đi một dạo thì không còn tàn tích những truyện tranh kiểu này. Bây giờ muốn mua lại làm kỉ niệm thời ấu thơ mà không biết tìm ở đâu. Chính sách thu mua đồng nát, kế hoạch nhỏ góp giấy của trẻ con chắc đã làm tuyệt chủng thể loại truyện tranh này chăng?

Thấy mẹ mình kể chuyện vui về bà chị họ ( con bác cả mình). Hồi đó chị tích được rất nhiều tiền, rồi găm lên mái nhà, đến khi đổi tiền thì quyên mất, thế là mất hết vụ đổi tiền.
Vụ đấu tố địa chủ và vụ đổi tiền có thể là nguyên nhân chính khiến đất nước ta không có các tập đoàn kinh tế mạnh, không có những người đứng trong Top tỷ phú của thế giới. Mà dân có giàu, nước mới mạnh, họ đóng thuế nhiều....
--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#3 [url]

Aug 9 10 4:33 PM

Quả là thương những quyển truyện tranh. Trước đây tôi giữ không thiếu một tập nào trong câu truyện của "Bút thép, bóng nhựa" (trang cuối của báo TNTP), sau cũng kế hoạch nhỏ hết.

Hiện tôi còn đủ các đồng tiền xu bằng thiếc 1xu, 2 xu, 5 xu, 1hào (từ đời 1958) rồi đến 1 đồng, 5 đồng (mới),....sau 1985.

Hồi đó, trước khi đổi tiền vài năm "dân chơi sành điệu" đường phố (loại "choai choai" 6x, 7x) đã gọi 1 đồng to để nói về số tiền 10 đồng đang lưu hành, sau 1985 thì cách gọi đấy tự nhiên đúng, "dân chơi" cũng hết tiền tự thành "dân lành", không "sành điệu" nữa.

Nói về giá trị của mức sống / mức lương thì tôi còn nhớ bài vè sau:

Hai trăm ngồi phán
Trăm tám ngồi nghe
Tranh đài tranh xe
Là các anh trăm rưởi
Công việc tất tưởi
Là các cụ chín mươi
Dở khóc dở cười
Là các anh năm chục
Cửa nhà lục đục
Là các chị bốn lăm
Thiếu ăn quanh năm
Là các anh ba sáu
Miệng luôn hau háu
Là các cháu hăm hai

Thiếu nhi ăn sáng con cán bộ to thì 1 hào, con cán nhỏ bộ thì 5 xu, con cán bộ thường và con nhân dân thì cơm nguội hoặc không ăn.

Chú thích (các số chỉ mức lương cán bộ 200 đồng/tháng --> 22 đồng/tháng). Thời giá của những năm 70.

Thực ra không phải ôn nghèo kể khổ vì đã có triển lãm về "thời bao cấp" rồi.
Bạn nào search hộ link bài bào đâu đó trên Internet gần đây là thấy

Vấn đề là ấu trĩ không phải của một vài cá nhân lãnh đạo mà của toàn xã hội VN từ quân ta, đến quân địch (dạo đó vẫn gọi là nguỵ), miền xuôi đến miền ngược. Trong khi trên thế giới thay đổi về chính sách ngoại giao, cách mạng về công nghệ như thế nào.

Những chuyện này không phải bây giờ ngồi mới phán và bốc phét cho sướng miệng mà đọc lại các hồi kí, hay báo chí nước ngoài về những chính sách ngoại giao của Mỹ-Liên Xô, Mỹ-Tàu, Tàu-Liên Xô...gần đây thì ta thấy VN thiếu thông tin, say men chiến thắng, không nhìn nhận đúng thời cuộc nên :

Chiến thắng trong chiến tranh nhưng chiến bại trong kinh tế!

Do đó việc trao đổi thông tin, phổ biến quảng bá thông tin là điều cần thiết để tránh vết xe đổ trong tương lai. Tất nhiên trừ lĩnh vực quân sự và đời tư của chính khách thì tạm thời bảo mật chưa bạch hoá.

Chắc chắn 99,99% chúng ta không ai còn muốn gặp phải tình huống bao cấp trong tương lai cũng như xa hơn là chiến tranh. Để rồi sau những giai đoạn các thế hệ thanh niên thời đại đã vặt kiệt sức và trí tuệ trong cuộc chiến tranh dài hơi ngẫm lại "tiền mất. tật mang" đói nghèo, lạc hậu, những di chứng của chiến tranh.

Và một tình huống nho nhỏ tương tự đó là: cái giai đoạn thập kỷ 80 này, thanh thiếu niên đường phố ở nhưng khu lao động, làng rất khoái đánh nhau. Đôi khi chỉ vì cái kiểu "nhìn đểu" là chiến luôn. Hồi xưa chiến cũng ít người chết vì thằng đánh lẫn thằng phản kích cũng tự giác và kiềm chế.
Công nhận vụ này mất dạng, không có mấy tư liệu đầy đủ. Chỉ biết rằng Giá-Lương-Tiền thì các cụ làm ngược Tiền-Lương-Giá. Kết quả là toàn dân khốn khổ khốn nạn. Thủ phạm chính là 3 cụ Tố Hữu, Trần Phương, Trần Quỳnh. Dân gọi nôm na là Tố Hữu nâng lương-Trần Phương tăng giá.
Có lẽ từ đó dân chúng quen với khái niệm thế nào là chợ trời, sau đổi tiền vài ngày, chợ họp đông như kiến, Loạn. Người ta mua bán, đổi đủ thứ: quạt điện, phụ tùng xe đẹp, xong chậu nồi nhôm quần áo chổi cùn rế rách... Sau nữa là thời kỳ dài ăn độn ngô khoai sắn mì bột.
Ca vè rất nhiều vẫn còn nhớ một ít, có lẽ các bậc phụ huynh tầm tuổi 60-70 thì biết rõ:

Tháng lương đó anh chia ba phần nhỏ,
Anh giành riêng trả nợ phần nhiều
Phần cho em và phần để anh tiêu
Em xấn sổ thế cũng đòi sòng phẳng
Rồi tay bo hai đứa nằm thẳng cẳng
Còi xe cấp cứu "ủ" váng đường

Bầm ơi có rét không bầm
Hon-đa con cưỡi, gà hầm con xơi
Con thương bầm lắm bầm ơi

Từ ấy nước tôi tràn lũ lụt
Màn trời, chiếu nước, khắp muôn nơi
Làng tôi là một đồi hoang hoá
Hết sạch lương và bặt tiếng chim ca ...

Từ ấy trong tôi bừng chính-trị
Một trời mưu kế cháy trong tim
Hồn tôi là một hầm giam giữ
Máu người dân và xác các nhà văn

Tôi đã là cha của mọi thằng
Là anh của một lũ háo danh
Là em của bọn người cơ hội
Không lương tâm, lừa dối mị dân

Tôi buộc người dân sống đoạ đày
Để tiền trượt giá, có như không
Để người dân sống trong cùng khổ
Không áo cơm, cù bất cù bơ ...

Tổ-quốc ơi
Ăn khoai mì ngán quá
Từ trận thắng hôm nay
Ta ăn độn dài-dài
Từ trận thắng hôm nay
Ta ăn độn đều chi
--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#4 [url]

Aug 9 10 4:36 PM

À không rõ sau đổi tiền thế nào mà gạo đi đâu sạch. Chắc lại có bọn đầu cơ tích trữ đây. Thế nên có câu chuyện thật thế này.
Bác Đồng nhà ta sang Thái Lan gặp ông ttg Thái hỏi mua gạo. Ttg Thái rất nhiệt tình giới thiệu cho đủ loại gạo ngon đến rất ngon nhưng thấy bác cứ loanh quanh đi tìm cái gì đó. Cuối cùng thì bác cũng tìm thấy và bảo: tôi mua gạo này. Ông ttg Thái ngạc nhiên bảo: cái đó là gạo mốc, phế phẩm chúng tôi chỉ dùng để nuôi lợn. Như vớ được cọc bác Đồng nói ngay: đúng rồi chúng tôi mua cho LỢN.
Nhục!
Có thể xảy ra theo kịch bản này: Tiền Việt Nam sẽ mất đi ba con số không ( có thể là in tiền mới, hoặc đơn giản là .... xoá, gạch chéo, đóng khung.... hay in thêm một dấu hiệu nào đó lên đồng tiền hiện hành ). Đồng tiền sẽ có tên mới, chẳng hạn như tên K. Lúc này:
1000 đồng = 1 K
10.000 đồng = 10K
100.000 đồng= 100 K
1.000.000 đồng = 1000K
1.000.000.000 đồng = 1.000.000 K
Kịch bản này chắc chắn sẽ xảy ra nếu lạm phát phi mã ( 04 con số).

Cũng có thể xảy ra kịch bản 1985, tất nhiên là theo kiểu "bình mới rượu cũ", mỗi người chỉ được đổi 10, 20, 30 hay 50 triệu...

Trong thời buổi kinh tế khó khăn, nguy cơ lạm phát như hiện nay giữ tiền đồng chẳng khác nào đánh bạc. Phương án an toàn nhất vẫn là USD, vàng và hàng hoá ( nhất là hàng nhu yếu phẩm).

USD thị trường tự do tăng thì cũng phải có lý do của nó.
Thời buổi này là thời buổi nào mà dám ngang nhiên đổi tiền kiểu ấy nữa. Mât uy tín trên trường quốc tế ngay.

Thủ đoạn của các ông ấy bây giờ là không làm to chuyện mà âm thầm, lặng lẽ thôi.

Tôi nghĩ kịch bản có khả năng xảy ra nhất 1 khi đồng tiền mất giá quá mức là người việt sẽ lặng lẽ gom đô. Các doanh nghiệp bán hàng ra sẽ niêm yết giá bằng USD, bên cạnh giá tiền đồng. Giá cả tính bằng USD thì không tăng giá, còn giá niêm yết bằng VND thì sẽ tăng vùn vụt.

Những nước mà nền kinh tế quá phụ thuộc đồng ngoại tệ, vãn dùng USD để thanh toán đó. Ví dụ như sang Campuchia, bạn có thể vào tất cả các quán uống 1 cốc nước rồi đứng dậy thanh toán bằng USD. Người Campuchia thích được thanh toán bằng USD hơn bằng đồng Riel.
--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#5 [url]

Aug 9 10 4:42 PM

Tớ cũng đã bàn với một số người khác về khả năng này. Nói chung tiền nghìn ta sẽ gọi là Ca (K).

Một trăm nghìn ta gọi là một lít.
Một triệu ta gọi là một chai.

Thế thì những cảnh sau đây nghĩ đến đã thấy buồn cười:

Bố mẹ cô gái ngồi hỏi chuyện chàng trai mà con gái mình vừa dẫn về giới thiệu. Cháu làm ở đâu, lương khá không?
- Dạ cháu làm ở ___ lương cháu là 5 chai một tháng ạ.

Phát thanh viên thời sự trên TV: Hôm nay giá vàng là một chai tám lít một chỉ.

Sản lượng nông nghiệp toàn miền bắc tăng thêm 500 lít.
Giá đô la Mỹ đã hạ 2 ca trên một trăm đô so với hôm qua.

Loạn Quốc ca là thời cụ Trường Chinh định đánh cụ Văn Cao, vận động sáng tác Quốc ca mới. Mấy năm trời tối nào Đài Tiếng nói VN cũng ra rả các thể loại Quốc ca mới, bài nào bài nấy nghe như hạch. Sau 1 thời gian dài phát động phong trào vẫn ko ngửi được bài nào cụ Chinh hết kiên nhẫn đành cho nó stop ko kèn ko trống.
au năm 75 miền nam tiếp tục xài tiền chế độ cũ đến thg 8 hay thg 9 thì bất ngờ đổi tiền. Nhưng nhà nước "quên" in tiền lẻ nên xài ké tiền lẻ chế độ cũ cho đến đợt II vào thg 5 hay thg 6 năm 78. Làm gì có chuyện 2 loại tiền xài song song.
Tui "nếm" đủ cả 3 đợt đổi tiền, trử đợt 3 thì nó têu tếu, còn thì 2 lần trước thì dân nghèo khổ bỏ cha đi. Đôi tiền thì qui định mỗi nhà chỉ đổi được 1 số tiền nhất định rất ít ỏi. Thế là tiền của ng giàu thành đống giấy lộn, may ra nhờ ng ngheo đổi giùm 1 ít theo tỉ lệ 5/5,6/4 hay 7/3 còn vớt vát 1 chút. Nhưng thằng giàu thì chưa thấy chết đâu chỉ thấy dân nghèo ngất ngư. Cứ đổi tiền đợt nào xong là giá cả tăng vọt, trong nhà thì chỉ có 1 nhúm tiền mới đổi, thê thảm luôn. Ông bảo kô tai hại thì tui cũng sợ luôn.

--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#6 [url]

Aug 9 10 4:45 PM

Nhớ lại hồi xưa

Sau vụ đổi tiền, một gánh bánh rán của bà mình trị giá 500đ
sau đấy vài năm, có lần bán hàng về bà kể, có 2 bà Mán (quê mình gọi là Mán, hình như theo chính thống thì là người Dao) ra mua bánh rán, có mấy nghìn, mua được hơn chục chiếc.
Mấy nghìn ấy là tiên bán con trâu, tiền thì cất kỹ ở nhà, sau vài năm mua được hơn chục chiếc bánh rán
Nghĩ ma tội cho người dân tộc

Ngày xưa, thích nhất là khi bà đi chợ về đếm tiền hàng, mình chuyên đời đếm hộ và xin vài hào lẻ . (giờ đến lượt cu con, mới 2 tuổi mà cứ sờ túi bố "triệu này mua sữa, triệu này mua bim bim" hài vãi )

Ngày xưa tiền xu còn đem về đánh đáo, giờ tiền xu vứt xo chẳng thèm sờ đến. Chán vãi
Đổi tiền xảy ra khi lạm phát phi mã, tiền không còn giá trị, lại bị in thêm nên phải đổi tiền (mệnh giá hoặc tỷ lệ cao hơn). Tỷ như ở Zimbabue lạm phát lên đến hơn 2 triệu %, mệnh giá tiền lên đến hàng trăm tỷ, rồi lên đến hết cả chữ số có thể in được trên tờ giấy bạc, các thiết bị tính toán quá tải không tính được như máy tính, ATM, hệ thống siêu thị ... vì số tiền lớn quá máy không tính được

Em nhớ mãi câu chuyện ở xóm em, có bác có cái xe mokich bán đi gửi tiết kiệm, hồi đó là 2 cây vàng, sau khi đổi tiền còn có hai chỉ. Bác ấy tiếp tục giữ lại, đến năm bắt đầu đổi mới lại dính thêm quả khủng hoảng nữa, bác ấy đem vứt sổ tiết kiệm đi vì tiền còn chẳng đáng bao nhiêu nữa.

Vài nhà khác thì kiểu gửi tiết kiệm con bò rồi cuối cùng cả sổ tiết kiệm không mua nổi cân thịt bò là bình thường. Nhà em hồi ấy cũng có tiết kiệm, nhưng ít lắm nên hồi những năm 90 mẹ cho nhóm bánh chưng hết cùng với tem phiếu.

Âu cũng là một thời lịch sử, và niên thiếu của mình, mỗi lần nhắc lại cái thời ăn bo bo, khoai tây thay cơm ấy thấy vui buồn lẫn lộn, vui vì giờ ăn uống no đủ, nhưng buồn vì Hà nội và con người Việt Nam giờ khác xưa nhiều quá, không tốt bụng và thật thà chất phác như ngày xưa nữa

Kể chuyện ngày xưa:

Sau khi hoà bình lập lại, tôi học lớp 1, là lớp đã phải biết làm
tính đố có tính chia rồi, thuộc bản cứu chương, thì đổi tiền lần thứ
nhất từ tiền Đông Dương của Pháp thành tiền ViệtNam. Lúc ấy giới hạn
là 1 nghìn đồng, nhưng cả thị xã Hưng Yên không ai có nổi con số ấy
cả . Ở Hà Nội có người tự tử vì có nhiều quá không đổi được nên tiếc
tiền mà giết chết mình. Cụ Ngô tử Hạ chủ nhà in thuê xich lô chở tiền
đến cho nhà nước thì được báo chí khen là yêu nước, là mẫu mực. Nhà
in và nhà cụ ở phố chạy ngang phố Hàng Bông, xuống Tràng Thi, ngang
phố Nhà Thờ, tôi lại quên tên phố mất rồi. Ngày xưa đi qua đó mòn dép
mà bây giờ bất chợt mới nhớ ra được.

Sau đó thì không còn tiền Đông Dương nữa. Tiền nhỏ nhất là 1 xu, chỉ
mua được 1 cái kẹo to hay 2 cái kẹo nhỏ, nhưng mua rau mùi thì được
một nắm to, có đến 2 lạng. Lương cán bộ 30 đồng một tháng trở lên.
Kế hoạch 3 năm khôi phục Kinh tế rồi kế hoạch 5 năm lần thứ nhất thành
công, các công trường mở ra xây dựng rầm rộ, làm thuê gánh gạch san
đất một ngày 1 đồng 2 hào rưỡi. Ăn xôi sáng 2 hào thì khá no. Thợ
mộc làm ngoài, thợ nề cả chỉ làm được 3 đồng một ngày. Tiền thì giá
trị như thế, còn gạo theo phiếu thì chỉ hơn 4 hào một kilô thôi, nhưng
gạo chui ngoài chợ thì hơn 1 đồng một kilô, tính ra làm quần quật 1
ngày mua đúng 1 kilô gạo.

Sau đó lại đổi tiền lần nữa, tôi quên năm nào rồi. Lần này thị xã
Hưng Yên có vài người nhiều hơn số tiền giới hạn, và Hà Nội luôn luôn
có nhiều người quá số tiền giới hạn. Đổi tiền giảm được 1 số zero .
Đồng lớn nhất là 5 đồng. Sau ngày đổi tiền có hiện tượng giá cả thị
trường tăng chút ít, nhưng dân đa số là dân nghèo, kể cả phần lớn các
cán bộ nhà nước, rất túng thiếu. Nông dân thì kẻ cướp có kề dao vào cổ
cũng khó có nổi 2 đồng đưa ra thế mạng. Vài năm sau thì có tở màu đỏ
khổ to, có in hình bác Hồ, mà mấy thằng thanh niên lấc cấc dám gọi là
cụ Mượt, vì hình bác in nhìn nghiêng, gáy bác chải xuôi gọn ghẽ. Sau
đó thì Mỹ ném bom miền bắc, và một bát mì sợi lõng bõng không thịt gọi
là mì không giặc lái, giá 2 hào. Thợ cả mộc và thợ xẻ gỗ một ngày làm
được 5 đồng, còn công an trẻ mới ra trường thì lương 36 đồng 1 tháng.
Mùa Xuân năm 1975, gạo ngon và gạo nếp giá đến 2-3 đồng một kilô, giá
thịt lợn 8 đồng một kilô.

Cuối năm 1975, miền Nam đổi tiền, các hiện tượng đổi tiền miền bắc xảy
ra ghê gớm hơn, và triệu chứng hàng hoá tăng gía sau đổi tiền cũng ghê
gớm hơn . Sau đó, các bạn cũng biết các vụ đổi tiền sau này cũng theo
quy luật đó, các hiện tuợng và triệu chứng xấu xảy ra càng nghiêm trọng
hơn.
--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#7 [url]

Aug 9 10 4:48 PM

Đổi tiền bản thân nó thì thường không xấu và không có hậu quả. Gần đây hầu hết các nước châu Âu đã đổi sang Euro yên lành cả đấy thôi.

Có điều cái mục tiêu của vụ đổi tiền năm 1985 mới là vấn đề. Do dưới mức giới hạn tiền đổi nên công nhân viên chức nhà nước không bị ảnh hưởng trực tiếp, nhưng cái giới hạn này là nhằm bóp chết tầng lớp sản xuất tư nhân và buôn bán tiểu thương, nhằm dồn tất cả vào tay nhà nước.

Nhưng cái "lực" của nhà nước lại quá yếu, không nuôi nổi dân chúng. Trong lúc đó các tầng lớp kia cũng bị khốn đốn nên sản xuất và lưu thông bị ngừng trệ hay loạn lạc. Một khi hàng hóa thiếu thì giá cả leo thang từng ngày.

Hồi đó tôi vẫn còn đi học chưa hiểu gì nhiều. Lúc đầu cầm tờ tiền mới thấy hay hay. Có điều số tiền bố mẹ cho vào những việc cần thiết thì vẫn vậy, nhưng nhìn giá cả tăng chóng mặt từng ngày cũng thấy "đau" túi lắm.

Đi học về ngồi ăn cơm nguội, nghe mấy ông bạn của bố đến chơi "hát" dân ca mà thấy đời não nề bí bách:

"Một yêu yêu anh có,
Anh có may ô
Hai yêu yêu anh có,
Có cá khô ăn dần..."


Chính phủ Mỹ là Tư Sản Lũng Đoạn Nhà Nước, nên bọn chúng có kế
hoạch cho đồng tiền lạm phát sao cho có lợi cho phát triển kinh tế .
Môn Kinh Tế Học của Mỹ khẳng định đồng tiền phải lạm phát chút ít
thì kinh tế quốc gia mới phát triển tốt. Vì thế chính phủ Mỹ điều hành
việc in tiền tuỳ theo tình hình kinh tế. Số tiền in ra, một phần để xài,
một phần là giấy lộn không có giá trị để người nước ngoài giữ lấy mà
xài ở nước họ, không xài trên đất Mỹ. Đó là số tiền chính phủ Mỹ cướp
không của nước khác, mang tiền về cho chính phủ Mỹ.

--------------------
Click here to view the attachment

Quote    Reply   
Add Reply

Quick Reply

bbcode help