avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

Lead

Jun 21 09 12:38 PM

Tags : :

Tướng mạo
Sinh ra giữa đời ai cũng muốn mình được xinh đẹp
Có nhiều nghiệp nhân khác nhau để tạo thành một quả báo diện mạo đẹp đẽ.

Khi hoàng hậu Mallika hỏi Đức Phật về nguyên nhân đẹp xấu, Đức Phật trả lời rằng người có tâm nhu hòa, nhẫn nhục sẽ được đẹp đẽ và kẻ có tâm sân hận sẽ chịu xấu xí.

Đức Phật cho rằng nét đẹp được tạo nên từ một tâm lý đạo đức có giá trị hơn những loại khác. Người ta có thể gây nhiều nghiệp nhân khác để tạo ra quả báo xinh đẹp, nhưng nét đẹp tạo nên từ một đức tính tốt vẫn là nét đẹp chân thật. Trong lịch sử nhân loại không hiếm gì những người đàn bà đẹp với nhiều thủ đoạn độc ác để chiếm đoạt quyền hành và gây sóng gió . Cái phúc xinh đẹp của họ được gây tạo từ một nhân nào đó không phải là đạo đức chân thật. Từ nơi cái phúc xinh đẹp này, họ đạt được vinh quang và gieo rắc đau khổ cho người khác.

Đức Phật không khuyến khích người ta tìm sắc đẹp bằng những nghiệp nhân tạm bợ khác, Ngài nhấn mạnh đạo đức bên trong làm căn bản cho sắc đẹp bên ngoài. Đó mới là một sắc đẹp nhân hậu và bền vững.

Thật vậy, mỗi khi nổi giận, chúng ta đã tự tạo cho mình một gương mặt nhăn nhó khó coi ( bạn thử soi gương lại khuôn mặt lúc đó và tự mình cũng thấy khó coi rồi)... nhiều lần tự tạo nét mặt như thế, kiếp sau nét mặt khó coi đó sẽ trở thành cố định lâu dài. Với người hiền lành từ ái, vẻ mặt hiện ra là đôi mắt ân cần, miệng cười vui vẻ, gương mặt bình thản nhẹ nhàng. Lâu dần, nét mặt dễ coi đó sẽ trở thành cố định ở kiếp sau.Trong cuộc đời chúng ta vẫn gặp nhiều người đẹp đẽ, nhưng có những tính chất khác nhau. Có nét đẹp gây nên sự quý mến kính trọng trong sáng; có nét đẹp gây nên sự ham muốn chiếm đoạt thấp hèn. Có nét đẹp bày tỏ sự cao thượng từ tốn. Có nét đẹp lộ ra sự kiêu hãnh tự phụ. Có nét đẹp kín đáo. Có nét đẹp lẳng lơ... Sở dĩ có sự sai khác giữa các nét đẹp bởi vì mỗi người đã gieo những nghiệp nhân khác nhau.

Nếu người tạo nên nét đẹp từ nơi tâm lý đạo đức thuần thục, nét đẹp này sẽ toát ra vẻ thánh thiện, hiền lành, khả kính.

Nếu người nào đó thường hay mang hoa trang trí đền thờ các bậc phật thánh, họ sẽ được cả hai quả báo. Một là sắc đẹp như ngàn đóa hoa kết tụ, hai là sẽ được các công hạnh như các bậc thánh. Mỗi tôn giáo đều có thờ các vị Thánh đặc trưng riêng. Người tín đồ cúng dường hoa cho vị Thánh nào sẽ trở nên giống hao hao phong cách của vị Thánh đó. Hoặc một người không theo tín ngưỡng, chỉ đem hoa trang trí tại tượng của các vĩ nhân thế giới, cũng sẽ gặt hái được kết quả tương tự. Tâm sùng kính một Thánh nhân hoặc vĩ nhân sẽ gây thành quả báo giống hao hao phong cách của vị đó.

Nếu người nào đó ít có chê bai kẻ khác, thường hay khen ngợi điều tốt lành của mọi người, cũng sẽ thành tựu được quả báo có hình dáng đẹp đẽ. Họ ít chê bai ai đó, nên không bị cái xấu xí chê bai đó trở lại. Họ hay khen ngợi nên được vẻ đẹp khen ngợi trở lại.

Nếu người nào hay dùng tài năng để tô vẽ tranh tượng của các vị Thánh thần, làm tôn thêm vẻ khả kính của các Ngài, quả báo đẹp đẽ là điều hiển nhiên. Còn những họa sĩ hay vẽ tranh biếm họa, chuyển gương mặt của các nhân vật nổi tiếng sang dạng méo mó, kỳ cục, hài hước sẽ phải chịu quả báo có gương mặt rùng rợn, quái đản ở kiếp sau.

Có người, để cầu phúc, đã đem tiền cất chùa, xây nhà thờ, tạo cảnh, đắp tượng, trang trí điện đài... Họ đối xử tốt với ngôi chùa, với nhà thờ, với tượng Phật, tượng Chúa nhưng không tốt với mọi người chung quanh. Quả báo trở lại là họ được diện mạo đẹp đẽ nhưng để lộ ra vài nét vị kỷ hẹp hòi mà một người tinh ý sẽ nhìn thấy.

Đúng là nếu biết gieo nhân, một người vẫn có thể tạo cho mình một quả báo có diện mạo đẹp đẽ về sau, nhưng nét đẹp đó không liên quan tới đạo đức. Mặc dù đẹp nhưng họ vẫn có thể là người ác. Theo nhận xét của tâm lý học, một người càng chú trọng tới việc trang điểm cá nhân nhiều chừng nào, tâm địa càng hẹp hòi chừng nấy. Người đứng đắn là người chỉnh tề, vừa phải, không dơ bẩn cũng không chưng diện quá đáng. Một người có đôi mắt lẳng lơ cũng là người có tính tình độc ác hung dữ. Thói lẳng lơ hoa nguyệt với tính hung dữ thường đi đôi với nhau.

Trong cuộc đời thỉnh thoảng chúng ta gặp một vài người đẹp mà không có duyên, hoặc có duyên mà không đẹp.

Những người đẹp nhanh chóng thu hút kẻ khác ngay buổi đầu nhưng không giữ được tình cảm lâu bền vì không có duyên. Từ “có duyên” của Việt Nam thật là đặc biệt. Nó nói lên cái gì ẩn dấu kín đáo đằng sau mà làm người khác phải xiêu lòng. Người có duyên mới là người giữ được tình cảm tốt của người khác một cách bền bỉ.

Hầu hết những mệnh phụ phu nhân đều thuộc về hạng người có duyên này. Chồng của họ dù có đi đâu rồi cũng phải trở về với họ. Còn các kỹ nữ hầu hết đều đẹp mà “vô duyên” khách ghé lại giây lát rồi đi mất.

Những người “có duyên” chính phục được tình cảm kẻ khác lâu bền chỉ bởi vì họ đã từng kiên trì làm các công đức từ đời trước. Hoặc họ đã từng kiên trì giữ giới hạnh, sắt son chung thủy với bạn đời, tín nghĩa với bạn bè, hiếu để với cha mẹ, trung hậu với chủ nhân, cúng dường bố thí không ngừng nghỉ... Chính những phước nghiệp được theo đuổi kiên trì đã tạo cho họ một cái “có duyên” ở đời sau để cho mọi người quý mến họ mãi mãi.

Còn những người có tính hay thay đổi, phát tâm làm phúc rồi bỏ dở, hoặc ít giữ chung thủy, hiếu để, tín nghĩa, trung thành với mọi người sẽ cảm quả báo vô duyên ở đời sau. Dù có đẹp họ cũng chỉ chiếm được cảm tình của người trong chốc lát.

Để nhìn thấy cái “có duyên” của một người chúng ta phải có trực giác tế nhị vì cái “có duyên” không lộ ra ngoài như nét đẹp. Nó thường ẩn dấu trong ánh mắt và sắc da.

Các nhà xem tướng số đã căn cứ vào hình tướng và sắc khí để đánh giá cuộc đời của một người. Họ có thể biết người đó thọ hay yểu, giàu hay nghèo, trí tuệ hay đần độn... Đối với những nhà tướng số giỏi họ có thể đọc được 60% cuộc đời của con người hiện ra trên hình thể.

Như vậy có sự tương quan giữa Nghiệp Báo và tướng mạo. Nghiệp đã in dấu vết lên hình dáng con người!
Ví dụ một người trong quá khứ đã từng nóng nẩy, hung dữ làm hại kẻ khác. Qua đời này người đó sẽ phải chịu một tai nạn thảm khốc. Nghiệp đã quy định như vậy.

Song song với sự an bài của nghiệp, trên gương mặt họ, dấu vết của sự hung dữ còn in trên đôi mắt. Các nhà tướng số nhìn thấy “hung quang” lộ trên đôi mắt và kết luận rằng kẻ này phải chịu một tai nạn nặng nề. Và đúng như thế tai nạn đã xảy ra.

Ví dụ, một người trong quá khứ từng giúp đỡ mọi người, làm cho mọi người được vui vẻ, bình yên, vững tâm. Qua kiếp này người đó cũng trở thành một kẻ giàu có sung sướng. Bên cạnh sự an bài của nghiệp, gương mặt họ còn hiện ra vẻ độ lượng, vui tươi, vững tâm, bình tĩnh trên ánh mắt, miệng cười, dáng điệu khoan thai, sắc da tươi nhuận. Nhà tướng số nhìn thấy biểu hiện đó và nhận định rằng kẻ này sẽ trở nên giàu có. Sự thật đã đến đúng như dự đoán.

Các nhà tướng số còn đọc được rất nhiều dấu hiệu tinh tế khác để nhận định về con người, ví dụ như đôi tai to là dấu hiệu thọ, tai dày là sung mãn tài vật, răng trong đẹp là phú quý, hàm tròn đầy là phước về hậu, hàm tóp nhỏ là yểu hay cơ cực lúc già, lông mày gần mắt là người hẹp hòi, trán rộng là vinh hiển sớm, mũi to đầy kín là tạo được sự nghiệp lớn...

Thật ra không phải là nhà tướng số mới có thể hiểu được các dấu hiệu của diện mạo con người. Ai có trực giác đều có thể hiểu được mỗi dấu hiệu đó muốn nói lên điều gì. Một người trước kia chưa có trực giác, nhìn đôi mắt của mọi người không thấy ý nghĩa gì. Sau một thời gian tu tập thiền định, trực giác phát triển, người này chợt hiểu được mỗi một ánh mắt, một nét mặt, một nụ cười đều là biểu hiện của Nghiệp Báo. Các dấu hiệu đó là mật mã của nghiệp đời trước ghi lại cho đời này, ai khéo đọc được sẽ hiểu rất nhiều về con người.
Vì tướng mạo là biểu hiện của nghiệp nên nó cũng bị thay đổi theo nghiệp.

Như vậy, tướng mạo tùy thuộc vào nghiệp chứ không cố định. Nếu chúng ta làm được những việc tốt đẹp, giúp đỡ mọi người, ắt hẳn tướng mạo và số kiếp chúng ta sẽ tốt đẹp .
Nguồn Vietlyso.com
Quote    Reply   
avatar

KingRosea

Sub Admin

Posts: 4,106

#1 [url]

Jun 21 09 12:39 PM

Tướng số
Đầu Xuân, nhân lúc thư nhàn xem lại sách cũ ,có câu chuyện xưa, xin giới thiệu với bạn đọc.
Xưa có một vị cận thần tên là Đặng Thông được vua rất yêu qúi. Có một thầy tướng đoán là Đặng Thông có cái văn Túng lý‎‎ vào miệng, sau sẽ chết đói.Vua nghe chuyện vậy, tức giận nói rằng : Sự giàu sang do ta định đoạt, ai làm cho Đặng Thông chết đói được.Thế rồi nhà vua cho hẳn Đặng Thông một núi đồng, tha hồ đúc tiền mà tiêu dùng.Từ đấy Đặng Thông trở thành một phú gia địch quốc.
Vài năm sau nhà vua bị mắc bệnh ung thư, ngày đêm đau đớn máu mủ tanh hôi.Đặng Thông vào hầu , quỳ xuống lấy miệng hút mủ cho vua đỡ đau.Khi Thái tử vào thăm , nhà vua thử lòng , bảo hút mủ, Thái tử ghê bẩn, tâu là mới ăn chất cá tanh, không dám hút.Vua than rằng : Tình thân ái nhất là cha con, thế mà không bằng Đặng Thông.
Từ đấy Thái tử đem lòng căm tức Đặng Thông. Tới khi vua chết , Thái tử nối ngôi.Nhân Đặng Thông mắc lỗi, bèn đem ra sử tội, tịch thu hết gia sản, đem giam một nơi không cho ăn uống.
Quả nhiên Đặng Thông bị chết đói, đúng như lời ông thầy tướng đã đoán.
Cứ như câu chuyện trên thì tướng pháp không sai.Song còn căn cứ vào phúc đức.Cho nên lại có câu “ Diện tướng bất như tâm tướng”.Ví như người có tướng phú quí mà tâm địa độc ác, gian tham thì cũng không thể toàn vẹn.Như người có tướng xấu mà ăn ở đoan chính, tích lũy âm đức thì sẽ chuyển họa thành phúc, như câu chuyện sau đây:
Xưa có một người tên là Bùi Độ, thủa nhỏ nhà nghèo lại bị tướng Túng l‎ý khẩu văn, thầy tướng nói rằng sẽ bị chết đói.
Một hôm Bùi Độ đi qua chùa Hương Sơn, thấy trên bờ giếng có ba chiếc đai vàng, ông cầm lấy xem, bụng nghĩ nếu ta lấy thì là tổn nhân lợi kỷ, ích mình mà hại người.Ta chịu khó chờ đây xem có ai đánh rơi, đến tìm thì giả lại cho người ta.
Một chốc thấy một người đàn bà, vừa đi vừa khóc , bới tìm hai bên vệ đường.Ông hỏi tìm gì, thì người kia nói là bố bị giam trong ngục, chị ta đi vay mượn được ba chiếc đai vàng để đem chuộc tội cho bố.Không ngờ lúc vào chùa lễ, vô ý đánh rơi đâu mất.
Ông bảo : Tôi vừa thấy ba chiếc đai này ở bờ giếng, có phải của chị thì cầm lấy. Chị ta mừng quá lạy tạ ông và nói : Nếu mất mấy vật này thì tính mệnh bố tôi khó bảo toàn, thật là Giời, Phật thương cho, chắc là bố tôi sẽ được cứu thoát.
Ít lâu sau , ông gặp lại Thầy tướng cũ, thì thầy ngạc nhiên nói : Tướng bác đã thay đổi hết, không thể chết đói nữa mà lại phú quí, chắc là bác đã làm được một việc đại phúc đức.Ông kể lại chuyện nhặt được ba chiếc đai vàng.Thầy tướng nói rằng: Thế là đại âm công đấy, nếu kẻ khác nhặt được lấy đi, thì bố chị kia sẽ chết.Bác nhặt được lại chờ đưa giả, thế là cứu được một mạng người, chả là việc đại phúc đức là gì.Tôi xin có lời mừng trước.
Quả nhiên, về sau ông Bùi Độ thi đỗ làm quan, giàu sang phú qúy.
Nhưng lại có một câu chuyện khác nói rằng :Sau khi được làm quan, Bùi Độ đánh mất nhân cách, chỉ lục lạo, cưỡng bức các cô gái đẹp, bị triều đình hạ lệnh bắt về kinh trị tội. Bùi Độ sợ hãi trốn vào rừng rồi chết đói cạnh một mỏm đá.
Chúng ta thấy rằng trong những câu chuyện về tướng số cũng nằm trong thuyết Nhân Quả . Ai gieo Nhân nào sẽ gặt Quả ấy. Tốt hay xấu đều là do mình cả.
Chúng ta hãy làm những điều tốt đẹp để cho cuộc đời thêm tốt đẹp.

Quote    Reply   
Add Reply

Quick Reply

bbcode help